TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Tài nguyên dạy học

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    GIỚI THIỆU WEBSITE

    Thư viện gửi lời chào trân trọng tới quý thầy cô giáo và các em học sinh thân mến! Nhằm giúp việc dạy và học trở nên sinh động, thuận tiện và hấp dẫn hơn, nhà trường vừa hoàn thiện một không gian học liệu số mới – nơi hội tụ những tài liệu chọn lọc, bài giảng hay, video minh họa, học liệu tương tác và nhiều nội dung bổ ích dành riêng cho giáo viên và học sinh. Tại đây, thầy cô có thể dễ dàng tìm kiếm nguồn tư liệu phục vụ giảng dạy, tham khảo ý tưởng đổi mới tiết học. Các em học sinh cũng sẽ khám phá được rất nhiều bài học thú vị, nội dung ôn tập, mở rộng kiến thức và những góc học tập đầy bất ngờ. Điều đặc biệt là kho học liệu này sẽ liên tục được cập nhật, bổ sung theo từng chủ đề, từng tuần học và các hoạt động của nhà trường. Hãy thử truy cập ngay hôm nay để xem bên trong có gì đang chờ bạn khám phá… Biết đâu, chỉ một cú nhấp chuột sẽ mở ra cả một thế giới tri thức mới!

    Ảnh ngẫu nhiên

    9aaa.jpg 9aaaaaaaa.jpg 7_be.jpg

    💕💕Thư viện không chỉ là nơi giữ sách, mà là nơi giữ tri thức.” – Khuyết danh💕Sách cho ta kiến thức, đọc sách cho ta trưởng thành.” – Khuyết danh💕

    Hóa Ra Mình Cũng Tuyệt Đấy Chứ | Sách Nói Dành Cho Thiếu Nhi

    Thiên thần nhỏ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
    Ngày gửi: 15h:05' 24-03-2024
    Dung lượng: 667.7 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Chương 1:
    Chương 2:
    Chương 3:
    Chương 4:
    Chương 5:
    Chương 6:
    Chương 7:
    Chương 8:
    Chương 9:
    Chương 10:
    Chương 11:

    THIÊN THẦN NHỎ CỦA TÔI
    Nguyễn Nhật Ánh
    www.dtv-ebook.com
    Chương 1:
    Thế là một lần nữa gia đình tôi lại dọn nhà.
    Đây là lần dọn nhà thứ ba trong vòng bốn năm qua.
    Thông thường, sự thay đổi chỗ ở liên tục bao giờ cũng kéo theo những
    phiền phức. Nó làm cho cuộc sống luôn bị xáo trộn và việc ổn định nề nếp
    sinh hoạt gặp rất nhiều khó khăn. Vì vậy, người ta thường bắt gặp trên gương
    mặt đẫm mồ hôi và bụi bặm của những người dọn nhà vô số những nét nhăn
    nhó, mệt mỏi khiến người nào người nấy trông cứ khó đăm đăm.
    Nhưng đó là xét theo lẽ thường. Ngoài lẽ thường ra, cuộc đời còn nhiều lẽ
    khác nữa. Gia đình tôi thuộc về trường hợp sau. Những ngày dọn nhà đối với
    chúng tôi là những ngày lễ hội thực sự. Mặt người nào người nấy tươi hơn
    hớn.
    Ba mẹ tôi lúc nào cung xoắn xuýt bên nhau y như hồi mới cưới và luôn
    miệng bàn bạc và nhắc nhở nhau về những việc cần để mắt trong khi vận
    chuyển đồ đạc đến chỗ ở mới. Trong những ngày đó, hai người nói chuyện
    với nhau bằng một giọng dịu dàng hiếm có, với ánh mắt lúc nào cũng long
    lanh, và thú thật tôi rất sung sướng khi được nhìn thấy ba mẹ tôi với hình ảnh
    như vậy.
    Còn tôi và anh Khánh tôi thì khỏi nói. Chúng tôi lăng xăng sắp xếp đồ
    đạc, miệng không ngớt ca hát, hò hét và gây gổ trong khi giành giựt nhau
    từng món đồ chơi nhỏ.

    Thật ra, sở thích và trò chơi của hai anh em tôi rất khác nhaụ Anh Khánh
    tôi mê những trò chơi máy móc tối tân. Anh có riêng một ngăn tủ kiếng chứa
    những toa tàu lửa chạy pin, những chiếc xe tăng vừa chạy vừa quay nòng đại
    liên cùng những thứ đồ chơi hiếm hoi tương tự, cái thì do ba tôi, cái thì do
    những người cùng cơ quan với ba tôi đi công tác nước ngoài mua về làm quà.
    So với anh Khánh, sở thích của tôi "quê mùa" hơn nhiều. Gia tài của tôi
    ngoài bể cá vàng, mấy hộp để đá, còn có một con sáo đang thời kỳ học nói.
    Trong những ngày chuẩn bị dọn nhà, con sáo của tôi đã bập bẹ được mấy
    tiếng "có khách, có khách" và "ba về, ba về" và thế là suốt ngày nó cứ nhảy
    nhót trong lồng và luôn miệng lặp đi lặp lại các từ đó, nghe đến điếc tai.
    Mỗi lần thấy tôi lúi húi bên bể cá hoặc loay hoay với mấy con dế, anh
    Khánh thường bĩu môi chê tôi là "thằng nhà quê" khiến tôi tức điên lên, mặc
    dù suy cho cùng tôi không thể chối cãi rằng những sở thích của tôi bắt nguồn
    từ những tháng năm dài tôi sống với bà ngoại tôi ở dưới quê, trước khi về
    thành phố ở hẳn với ba mẹ tôi.
    Trong tài sản của tôi, anh Khánh chỉ "chấm" mỗi con sáo. Anh thường gạ
    tôi đổi cho anh nhưng dù những lời đường mật của anh có ngọt ngào đến đâu
    và những món đồ chơi anh đem ra đổi có hấp dẫn đến bao nhiêu, tôi vẫn một
    mực lắc đầu. Rốt cuộc anh đành phải chấp nhận giải pháp "chơi chung". Cái
    lồng sáo được treo ngay tại phòng học của hai anh em. Sau này, khi dọn về
    nhà mới, giải pháp "chơi chung" này bất ngờ bị đổ vỡ. Điều đó xảy ra vào
    một hôm, khi vừa thấy tôi đi học về, con sáo thân yêu của tôi đã vui vẻ chào
    tôi bằng cách rống lên tiếng "đ m" mất dạy khiến tôi hốt hoảng kinh và suýt
    chút nữa ngã lăn đùng ngay giữa nhà. Sau khi trấn tĩnh, tôi bắt đầu hiểu ra
    mọi chuyện và đoán được con sáo hiền lành của tôi đã bắt chước ngôn ngữ
    của ai. Vì vậy, ngay lập tức tôi tháo chiếc lồng xuống và đi một mạch ra sau
    vườn. Tôi trèo lên cây khế cạnh giếng nước, mắc chiếc lồng vào giữa chạc
    ba, cách mặt đất khoảng ba mét. Con sáo của tôi không tỏ vẻ gì phản đối việc

    tôi đưa nó ra đây, thậm chí nó còn nhảy nhót một cách sung sướng vì được
    nhìn thấy bầu trời, hoa lá, cỏ cây quen thuộc. Rồi có lẽ do không ngăn được
    niềm hứng khởi đang dâng lên trong lòng nên thấy tôi tụt xuống đất, sắp sửa
    đi vô nhà, con sáo của tôi vội vàng lên tiếng cảm ơn tôi bằng cái từ khủng
    khiếp kia khiến tôi phải đưa hai tay bịt tai lại.
    Từ đó, con sáo sống luôn trên cây khế ngoài vườn. Còn tôi thì tìm cách
    "cải tạo" nó một cách vô vọng, chỉ mong rằng với thời gian, nó sẽ quên dần
    cái từ ngữ tai hại kia đi.
    Nhưng đó là chuyện sau này. Còn vào hôm dọn nhà, con sáo của tôi vẫn
    còn trong sáng, miệng nói lui nói tới chỉ có hai từ "có khách, có khách" và
    "ba về, ba về".
    Vì niềm say mê của hai anh em tôi khác nhau như vậy nên trong quá trình
    thu xếp đồ chơi chuẩn bị đem theo, giữa chúng tôi đã không xảy ra một vụ
    đụng độ đáng kể nào. Anh Khánh lo chất các loại tàu xe vào hộp các-tông, tôi
    thì bận bịu với chiếc lồng chim, bể cá và các hộp diêm nhốt dế.
    Chỉ đến khi mẹ tôi lôi ra từ dưới gầm giường gầm tủ và các ngóc ngách
    tối tăm khác những con gấu bông cũ xì, đồ gọt bút chì, chiếc ống kính vạn
    hoa đầy bụi thì hai anh em tôi mới nhảy xổ vào giành giựt nhau những thứ đã
    vứt đi ấy. Chúng tôi vừa giằng co nhau vừa tru tréo vang nhà khiến ba tôi bực
    mình giằng lấy mọi thứ và vứt hết vào thùng rác trước cặp mắt chẳng lấy gì
    làm tiếc rẻ của hai anh em tôi.
    Trong khi chờ xe của cơ quan ba tôi đến chở đồ đạc đi, tôi và anh Khánh
    rủ nhau chơi trò rượt bắt quanh những chiếc tủ và những chiếc bàn đã được
    kéo ra giữa nhà. Rượt bắt chán, hai anh em tôi lại thi nhau nhảy qua những
    bao tải, những va-li, những hòm gỗ đủ cỡ được buộc chặt đang nằm ngổn
    ngang trên nền gạch.

    Lợi dụng sự dễ dãi trời cho đó, anh em tôi càng hăng hái nhảy nhót tợn.
    Đó cũng là cách biểu lộ niềm vui của hai đứa tôi.
    Qua hai lần đổi nhà trước đây, tôi hiểu rằng ngôi nhà chúng tôi sắp dọn
    đến chắc chắn lớn hơn và đẹp hơn ngôi nhà chúng tôi đang ở, mặc dù ba mẹ
    tôi không hề nói ra điều đó. Bao giờ ngôi nhà chúng tôi sắp đến cũng khang
    trang hơn ngôi nhà chúng tôi sắp rời bỏ. Nếu không vậy, ba mẹ tôi chẳng
    chạy vạy ngược xuôi lo đổi nhà làm gì, dù rằng dưới mắt tôi, ngôi nhà cũ
    cũng đã quá rộng và quá đầy đủ tiện nghi đối với một gia đình vỏn vẹn có
    bốn người như chúng tôi. Tuy vậy, như bất cứ một đứa trẻ mười bốn tuổi
    khác, tôi luôn luôn cảm thấy thích thú khi sắp sửa "chinh phục" một chỗ ở
    mới và lòng lúc nào cùng nôn nao mong ngày đó chóng đến.
    Cũng nhờ kinh nghiệm của hai lần đổi nhà trước mà tôi có thể đoán chắc
    rằng ngôi nhà chúng tôi sắp đến ở chính là ngôi nhà mà bác Tám, thủ trưởng
    cơ quan của ba tôi, đã từng ở. Tôi vốn không hề chú ý gì đến công việc của
    người lớn nhưng có những công việc của người lớn cứ xảy ra ngay trước mắt
    bọn trẻ con, lặp đi lặp lại, thậm chí theo một trật tự ổn định và quen thuộc đến
    mức dẫu nhắm tịt mắt lại, tôi vẫn biết được mọi việc đang diễn ra chung
    quanh.
    Chẳng hạn tôi biết chắc rằng sở dĩ bác Tám vui lòng từ giã ngôi nhà đẹp
    đẽ mà chúng tôi chuẩn bị dọn đến chính bởi bác vừa xin được một ngôi nhà
    khác đẹp đẽ hơn rất nhiều lần và rất có thể đó là một tòa biệt thự nguy nga
    xứng đáng với cương vị lãnh đạo của bác.
    Và tôi cũng biết rằng trong khi chúng tôi dọn đến ngôi nhà cũ của bác
    Tám thì chú Tư, người phó thứ hai trong cơ quan sau ba tôi, sẽ vội vã dọn
    đến chỗ ở cũ của chúng tôi để nhường lại căn nhà cũ của mình cho nhân vật
    xếp kế sau chú.
    Sự kế thừa trong lãnh vực nhà cửa sẽ tiếp tục diễn ra theo trình tự từ cao

    đến thấp như vậy, rốt cuộc người nào cũng thừa hưởng được một chỗ ở mới
    tốt hơn và điều tự nhiên là ai nấy đều tỏ ra hân hoan phấn khởi. Và khi niềm
    phấn khởi xẹp dần theo ngày tháng, bởi bản tính con người là không bao giờ
    bằng lòng với cái đã có, thì nhiều người, trong đó có ba tôi, lại mong cho vị
    lãnh đạo cao nhất trong cơ quan kiếm được một chỗ ở tốt hơn để sự hoán
    chuyển ba bốn bên cùng có lợi xảy ra thêm một lần nữa.
    Tuy nhiên, cái chiến dịch dọn nhà vui vẻ này hoàn toàn không ảnh hưởng
    gì đến các tầng lớp dưới. Chưa có một người nào trong số các nhân viên ở cơ
    quan ba tôi được hưởng ân huệ của quá trình "đôn lên" này. Họa may chỉ có
    một vài người thân cận với các thủ trưởng. Đa số còn lại đều nằm ngoài quá
    trình vận động tinh tế này.
    Như cô Hương nhân viên đánh máy trong cơ quan ba tôi chẳng hạn. Hai
    vợ chồng và hai đứa con cả bốn, năm năm nay sống chen chúc trong một căn
    hộ nhếch nhác chừng chín mét vuông, thiếu cả ô-xy để thở, vậy mà sau hàng
    tá đơn gởi đến hội đồng phân phối nhà của cơ quan, gia đình cô vẫn chưa
    thoát ra được khỏi ổ chuột của mình.
    Trong khi ba tôi và những người giống như ba tôi đổi hết ngôi nhà xinh
    xắn này đến ngôi nhà đẹp đẽ khác thì mỗi ngày sau giờ làm việc cô vẫn phải
    mệt mỏi dắt hai đứa con về căn hộ chật chội của mình, nơi có một ông chồng
    đêm nào cũng bỏ đi uống rượu vì không chịu nổi sự tù túng của căn nhà.
    Dĩ nhiên, tất cả những điều tôi kể ra trên đây đối với tôi dù sao cũng là
    chuyện của người lớn. Nhân những lần vào chơi trong cơ quan của ba tôi,
    tình cờ nghe người lớn nói chuyện với nhau, hoặc có khi nghe thằng Hoành,
    con trai lớn của cô Hương, nhỏ hơn tôi hai tuổi, buột miệng than thở, tôi mới
    biết chuyện. Mặc dù người ta thì thào chẳng hay ho gì về ba tôi, tôi vẫn cảm
    thấy những điều họ nói không phải là không có lý. Nhưng vì tất cả những
    chuyện đó nằm ngoài khả năng của một đưá trẻ như tôi, trừ khả năng nhận
    biết, nên tôi chăng quan tâm đến chúng nhiều hơn chuyện đá dế của tôi.

    Và hôm nay, trong khi chờ xe, tôi quên sạch sành sanh mọi lời dị nghị,
    vẫn nhảy nhót một cách thích thú như trong ngày lễ tết.
    Đúng chín giờ, chiếc xe Ford xanh quen thuộc của cơ quan ba tôi trờ tới,
    đỗ ngay trước cổng.
    Tôi và anh Khánh chạy ào ra, miệng hét to:
    - Chú Hạnh! Chú Hạnh!
    Chú Hạnh, tài xế chiếc xe Ford, vội vàng nhảy xuống đất, xoa đầu hai đứa
    tôi và lo lắng hỏi:
    - Ba cháu đợi lâu không?
    Tôi chẳng biết ất giáp gì, gật đầu đại:
    -Lâu lắm rồi!
    Nghi vậy, chú Hạnh hấp tấp rảo bước vào nhà.
    Tôi và anh Khánh định quay vào thì từ trên thùng xe phía sau lục ục nhảy
    xuống mấy anh bảo vệ cơ quan, toàn là những người quen mặt. Tôi biết họ
    đến đây để khuân vác đồ đạc giúp ba tôi như những lần dọn nhà trước.
    Quả vậy, lát sau tôi thấy họ khệ nệ khiêng chiếc tủ cẩm lai nặng chịch ra
    xe. Rồi tới chiếc tủ gõ màu cánh gián. Rồi bộ xa-lông đồ sộ.
    Ba tôi đứng yên quan sát. Chỉ có mẹ tôi lúc nào cũng la hoảng:
    - Nhẹ tay giùm mấy chú ơi!
    - Coi chừng trầy cánh cửa tủ!

    Mẹ tôi trông ngang ngó dọc, miệng hét chằm chặp, mồ hôi chảy thành
    giọt hai bên thái dương, trông còn vất vả hơn những người khuân vác.
    Đồ đạc trong nhà tôi khá nhiều, xe phải chở làm mấy chuyến.
    Mẹ tôi bảo hai anh em tôi đi chuyến đầu tiên, qua nhà mới đứng trông coi
    đồ đạc.
    Tôi và anh Khánh nhảy cẫng lên vì khoái chí. Trước đây, chưa bao giờ hai
    đứa tôi được đến chơi nhà bác Tám, vì vậy đứa nào cũng nóng lòng muốn coi
    ngôi nhà mới nó ra làm sao.
    Nhưng trước khi leo lên ca-bin ngồi cạnh chú Hạnh, tôi và anh Khánh cứ
    nằng nặc đòi đem theo mình cho bằng được những tài sản riêng của hai đứa
    tôi.
    Sau một hồi quát tháo mỏi miệng nhưng không ăn thua gì, cuối cùng mẹ
    tôi phải bằng lòng cho anh Khánh khuân theo cái hộp các-tông đựng các loại
    xe cộ của anh. Còn tôi thì hí hửng xách chiếc lồng chim và nhờ chú Hạnh
    khuân cái bể cá đã đổ đi hơn phân nửa nước lên buồng lái, đặt ngay dươi
    chân tôi.
    Đâu đó xong xuôi, xe bắt đầu nổ máy. Không ngoái lại nhưng tôi vẫn có
    thể hình dung ra ở thùng xe phía sau, các anh bảo vệ đang ngồi nhấp nhổm
    trên băng ghế, miệng mím lại còn tay thì ghì chặt những đồ gia dụng cồng
    kềnh của gia đình tôi. Chúng đã được ràng kỹ vào thành xe bằng những sợi
    thừng to tướng nhưng cũng như những tên tù nguy hiểm bị dẫn độ, dọc
    đường chúng có thể nổi khùng lên đập đầu đập cẳng vào thành xe, tự làm trầy
    trụa để hả dạ đứng xem mẹ tôi trách cứ những người áp tải dai dẳng như thế
    nào.

    THIÊN THẦN NHỎ CỦA TÔI
    Nguyễn Nhật Ánh
    www.dtv-ebook.com
    Chương 2:
    Hóa ra ngôi nhà mới không nằm xa chỗ ở cũ của chúng tôi là bao. Xe
    quẹo qua hai ngã tư là tới nơi.
    Đó là một ngôi nhà gạch đúc hai tầng khá đẹp, nằm kế một con hẻm nhỏ.
    Mặt tiền nhà có bề ngang tương đối rộng. Phía trước có một khoảng sân
    không lớn lắm. Nền sân rải rác những ô tròn phủ một lớp đất sẫm và ướt. Tôi
    đoán đó là những chỗ trước đây bác Tám đặt những chậu hoa kiểng và khi
    dọn nhà đi bác đã đem theo.
    Phía sau nhà là một khu vườn không rộng lắm nhưng khá dài, trồng nhiều
    loại cây ăn trái như mít, ổi, mận, khế... Những cây này khá lớn, ít ra cũng
    khoảng sáu, bảy tuổi trở lên, có lẽ do những người chủ xa xưa của chúng
    trồng. Khi chúng tôi đến, chắc là do gặp tháng trái mùa nên trên cây chẳng có
    trái gì ăn được. Ổi thì lưa thưa vài trái, trái lại nhỏ. Khế mới ra hoa. Chỉ có
    mận là trái hơi to to nhưng chắc còn chua. Những bụi chuối xum xuê nơi cuối
    vườn, cây thì mới trổ bắp, cây thì trĩu buồng nhưng trái còn xanh.
    Khu vườn được rào xung quanh bằng các dây kẽm gai chăng trên những
    cọc sắt và cọc gỗ cắm xen kẽ, trên đó bò um tùm và hỗn độn một loại dây leo
    mà tôi không biết tên. Dãy hàng rào bù xù đó khiến cho khu vườn vốn đã đầy
    cây cối và cỏ dại càng thêm rậm rạp. Hiện trạng củ khu vườn chứng tỏ trước
    đây bác Tám chẳng quan tâm gì đến việc sửa sang mảnh đất phía sau này, có
    thể vì bác nghĩ mình chẳng an cư ở đây lâu.
    Thú thật là tôi rất thích khu vườn này. Ngay từ lần đầu tiên đặt chân ra

    vườn, tôi đã vô cùng ngạc nhiên và xúc động khi nhìn thấy khung cảnh quen
    thuộc mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ gặp lại khi giã từ quê ngoại. Những cây
    khế vẫy những chiếc lá mảnh mai, những cây ổi vẫy những chiếc lá đậm
    chắc, còn những cây chuối thì vẫy những chiếc lá to như tai voi, tất cả cây cối
    trong vườn đều vẫy chào tôi với vẻ mừng rỡ thân thiện và tôi cũng vẫy tay
    chào lại chúng, lòng hân hoan khôn tả.
    Sau khi ngồi bệt xuống bãi cỏ nghỉ mệt sau chuyến dọn nhà mặc dù tôi
    chẳng phải động tay động chân gì mấy tí, tôi đứng dậy lững thững dạo bước
    khắp vườn, vừa đi vừa căng ngực hít thở mùi cỏ dại và mùi đất ẩm hệt như
    đứa con khát khao thưởng thức mùi sữa mẹ, mặc dù thỉnh thoảng vẫn bị xộc
    vào mũi mùi xăng nhớt từ đâu tít ngoài đường lẩn thẩn bay vào.
    Đang bước đi thơ thẩn dọc hàng rào cuối vườn, bất chợt tôi kêu lên một
    tiếng kinh ngạc. Trước mắt tôi, cạnh gốc khế là một cái giếng đá cũ xưa hệt
    như những cái giếng làng. Thành giếng thấp, lại phủ đầy rêu xám, đứng từ xa
    không thể nào nhìn thấy, nhất là tầm mắt bị khuất sau những vòm lá lúc nào
    cũng đong đưa.
    Tôi bước lại ngồi trên thành giếng, dòm xuống. Nước giếng trong, bập
    bềnh bông khế và lấp lánh những giọt nắng rụng xuyên qua kẽ lá. Thỉnh
    thoảng một cơn gió thoảng qua, những bông khế lại lác đác rơi bám trên tóc
    tôi, một số khác rơi vào lòng giếng khiến mặt nước khẽ xao động và tôi cứ
    ngẩn người ngắm những vòng tròn lăn tăn xuất hiện và đuổi bắt nhau đến tận
    vách giếng, lòng bỗng thấy xao xuyến không cùng.
    Cho đến khi rảo bước vào nhà, tôi vẫn bâng khuâng tự hỏi không hiểu
    người ta đào cái giếng này để làm gì trong khi ở thành phố nguồn nước máy
    quá ư thừa thãi. Nhưng rồi ngay sau đó tôi tự giải đáp rằng cái giếng này có
    lẽ được dùng vào việc tưới cây trong vườn. Và tôi tạm bằng lòng với cách
    giải thích của mình.

    Khi tôi vào đến nhà, ba mẹ tôi đà có mặt. Nhìn đồ đạc bày la liệt trước
    sân, tôi đoán là mọi thứ của ngôi nhà cũ đã được chuyển hết qua đây.
    Các anh bảo vệ đang lăng xăng khiêng đồ đạc vào các phòng và kê dọn lại
    theo sự sắp xếp của mẹ tôi.
    Đang bận rộn hướng dẫn các anh bảo vệ, chợt nhìn thấy tôi lò dò đi tới,
    mẹ tôi mắng ngay:
    - Thằng quỷ con, từ nãy đến giờ mày biến đi đâu?
    Tôi chỉ tay ra phía sau:
    - Con chơi sau vườn.
    Mẹ tôi nhăn mặt:
    - Ngoài đó có gì mà chơi! Mày với thằng Khánh phải có mặt ở đây, xem
    thử bố trí phòng ốc thế nào để còn nhờ các anh đem giùm đồ đạc vào nữa
    chứ!
    Bị mẹ mắng, tôi im re. Anh Khánh chạy lại nắm tay tôi kéo đi:
    - Tao với mày lên lầu đi! Phòng của tao và mày ở trên này.
    Như được giải thoát, tôi vội vàng đi theo anh Khánh. Chúng tôi băng qua
    hai căn phòng khá rộng - anh Khánh bảo đó là phòng khách và phòng ăn của
    chúng tôi - rồi leo lên một cầu thang hình vòng cung nằm sát tường.
    Tầng lầu cũng khá rộng, có ba phòng nối tiếp nhau. Phía trước là một sân
    thượng xinh xắn, có lan can bằng sắt bao quanh. Theo lời anh Khánh, căn
    phòng đầu tiên, có cửa mở ra sân thượng là căn phòng của ba mẹ, hai căn
    phòng còn lại là của hai đứa tôi.

    Nói xong, anh nhìn tôi bảo:
    - Bây giờ tao với mày bốc thăm. Tao xé hai mẩu giấy, ghi số 1 và 2. Đứa
    nào bốc nhằm số 1 thì ở phòng giữa, đứa nào bốc nhằm số 2 thì ở phòng sát
    phía sau. Mày chịu không?
    Tôi không nói chịu hay không, mà hỏi lại:
    - Nhưng anh thì anh thích ở phòng nào?
    Anh Khánh khịt mũi:
    - Tao hả? Tao thích ở phòng giữa.
    Tôi gật đầu liền:
    - Vậy thì anh ở phòng giữa đi! Em ở phòng đằng sau cho!
    Anh Khánh tỏ vẻ ngạc nhiên:
    - Bữa nay sao mày tử tế quá vậy! Bộ mày không thích ở phòng giữa hả?
    Tôi thừa nhận:
    - Ừ. Em thích phòng phía sau hơn.
    Anh Khánh tò mò:
    - Phòng đó có gì mà thích?
    - Có... có cửa sổ trông ra vườn.
    Anh Khánh càng thắc mắc:
    - Mày trông cái gì ngoài đó?

    Tôi ấp úng:
    - Thì trông... cây.
    Anh Khánh tỏ vẻ thất vọng trước lý do tầm thường của tôi. Anh nhún vai:
    - Hừ, tưởng gì! Nếu chỉ có mỗi cái khoản trông cây thì ở phòng giữa khoái
    hơn nhiều!
    Tôi ra vẻ hiểu biết:
    - Ở phòng giữa ấm hơn chứ gì!
    - Ừ thì ấm hơn. Nhưng cái quan trọng là ở phòng giữa đỡ phải sợ... ma.
    Ban đêm nằm ngủ, hai bên đều có người.
    Nghe anh Khánh nói, tôi đâm chột dạ và bất giác đưa mắt nhìn ra vườn.
    Hồi ở dưới quê, tôi nghe chuyện ma riết cũng đâm sợ. Về thành phố một thời
    gian, sống giữa bầu không khí náo nhiệt, điện đóm sáng choang, xe cộ ầm ầm
    suốt ngày, tôi quên béng chuyện ma cỏ. Bây giờ bỗng nhiên nghe anh Khánh
    nhắc, tôi cũng hơi hồi hộp.
    Nhưng khu vườn trước mắt tôi hiền lành xiết bao. Nhìn ngắm những vòm
    lá xanh tươi lấp lánh dưới ánh nắng một lát, tôi dần dần yên tâm trở lại. Tôi
    nói với anh Khánh, giọng nhẹ nhõm:
    - Vậy là em ở phòng sau hén?
    Tất nhiên anh Khánh không phản đối. Thậm chí tôi còn đọc được trong
    đôi mắt anh sự thán phục đối với tính gan lì của tôi.
    Thỏa thuận xong, hai đứa tôi rủ nhau đi coi phòng.
    Phòng tôi và phòng anh Khánh giống hệt nhau. Căn nào cũng xinh xắn và

    rộng rãi, thừa chỗ để kê giường, tủ và bàn học. Hai căn phòng chỉ khác nhau
    một điểm duy nhất: cửa sổ phòng anh Khánh mở ra con đường hẻm cạnh nhà,
    còn cửa sổ phòng tôi thì mở ra khu vườn xanh ngát phía sau.
    Hai anh em vừa dọ dẫm quanh phòng vừa sờ tay lên bức tường mát rượi,
    miệng trầm trồ thích thú. Như vậy là kể từ hôm nay, mỗi đứa tôi sẽ có một
    căn phòng riêng, hệt như người lớn. Chúng tôi sẽ ngủ trên những chiếc
    giường riêng của mình, mặc tình lăn qua lăn lại, xoay ngang xoay dọc, khỏi
    sợ làm phiền ai. Sẽ không còn tình trạng người này nằm ngủ gác chân lên mặt
    người kia và suốt đêm cứ vang lên chằm chặp tiếng la lối vì những cú giật
    mền thô bạo.
    Chỉ có khoản học là chúng tôi phải học chung trong căn phòng dưới nhà,
    nơi mà anh Khánh bắt tôi phải treo chiếc lồng sáo ở đó để "chơi chung". Theo
    ý kiến của ba tôi, hai người học chung với nhau bao giờ cũng hứng thú hơn là
    một người, đồng thời hai anh em tôi có cơ hội kiểm soát lẫn nhau để nếu có
    đứa nào ngủ gục hoặc trốn học chuồn đi chơi thì đứa kia báo lại cho ba tôi.
    Trong khi hai đứa tôi còn loay hoay trong phòng thì các anh bảo vệ đã
    khiêng đồ đạc lên tới. Có tiếng hỏi to ngoài cửa:
    - Cái tủ này đem vào phòng nào đây?
    Tôi và anh Khánh tức tốc chạy ra.
    Thấy chiếc tủ đứng chắn ngang cửa, anh Khánh chỉ tay về phía phòng tôi:
    - Cái tủ này của thằng Kha, khiêng vô phòng kia!
    Rồi nhác thấy cái bàn của mình vừa ló lên khỏi cầu thang, anh ngoắc lia:
    - Đem lại đây! Khiêng cái bàn đó vô phòng này!

    Trong khi anh Khánh đang sai khiến các anh bảo vệ theo phong cách "chỉ
    huy" của mẹ tôi, tôi chạy ù xuống nhà. Tôi sực nhớ đến cái bể cá và chiếc
    lồng sáo của mình. Từ khi dọn nhà qua đây đến giờ, tôi quên bẵng việc thay
    nước cho những con cá yêu quí của tôi, chẳng hiểu chúng đã bị chết ngạt
    chưa.
    Như để làm dịu bớt nỗi lo của tôi, vừa thấy tôi đến bên cạnh, những con
    cá khôn ngoan kia liền quẫy mạnh chiếc đuôi đẹp đẽ của mình và lượn lờ bơi
    qua bơi lại trong bể nước cạn. Còn con sáo láu lỉnh thì nhảy nhót quanh lồng
    với vẻ mừng rỡ, thậm chí nó còn bám cả lên vách lồng với tư thế nghiêng
    người, miệng tía lia "có khách, có khách", "ba về, ba về" khiến các anh bảo
    vệ vừa từ trên lầu đi xuống phải đảo mắt ngó quanh.
    Lát sau, anh Khánh hộc tốc chạy xuống. Có lẽ cũng như tôi, trong khi sắp
    xếp đồ đạc và bài trí căn phòng, anh sực nhớ đến thùng đồ chơi của mình.
    Y vậy, vừa xuống khỏi cầu thang, anh lao ngay đến thùng các-tông nằm
    kế bể cá của tôi. Anh cầm sợi dây buộc giật giật mấy cái rồi ngó tôi:
    - Mày lục lọi gì trong thùng đồ chơi của tao phải không?
    Tôi đỏ mặt:
    - Em có lục gì trong đó đâu.
    Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ:
    - Tao nhớ hồi sáng tao buộc dây thật chặt, sao bây giờ nó lỏng thế này?
    - Em đâu biết.
    - Chứ không phải mày vừa lấy món gì trong này hả?
    Câu hỏi trắng trợn của anh Khánh khiến tôi nhăn mặt:

    - Em lấy đồ chơi của anh làm gì! Em có lấy, mai mốt anh cũng giật lại
    vậy!
    Anh Khánh nhún vai:
    - Bây giờ mày có phòng riêng, mày len lén mày chơi trong đó làm sao tao
    biết!
    Bị nghi ăn cắp, tôi tức điên lên nhưng chẳng biết phải làm gì. Tôi bèn bĩu
    môi:
    - Em thèm vào đồ chơi của anh! Em thích bể cá, chiếc lồng sáo và những
    con dế của em hơn.
    Nói xong, tôi cầm chiếc lồng sáo đi lên lầu.
    Thấy tôi bỏ đi, anh Khánh ôm thùng đồ chơi lẽo đẽo đi theo. Vừa đi anh
    vừa làu bàu hăm dọa:
    - Lát nữa tao mở thùng đồ chơi ra, nếu thiếu một món nào mày sẽ biết tay
    tao!
    Tôi hừ mũi:
    - Thì anh cứ mở ra đếm lại đi! Càu nhàu hoài!
    Và tôi đưa tay bịt tai lại, tỏ ý không thèm nghe những lời nhấm nhẳng khó
    chịu của anh.
    Dĩ nhiên là đồ chơi của anh Khánh không thiếu một món nào. Sau khi mở
    thùng, tẩn mẩn lấy ra từng chiếc xe một, vừa lấy vừa đếm, thấy chúng vẫn
    còn đầy đủ, anh Khánh chạy qua phòng tôi cười hì hì:

    - Còn đủ cả, Kha ơi! Vậy là mày không lấy cắp!
    Lòng đầy giận dỗi, tôi giả vờ như không nghe thấy. Đứng trên chiếc ghế
    kê cạnh cửa sổ, tôi loay hoay tìm cách treo chiếc lồng sáo, mắt không thèm
    liếc về phía cửa phòng lấy một li.

    THIÊN THẦN NHỎ CỦA TÔI
    Nguyễn Nhật Ánh
    www.dtv-ebook.com
    Chương 3:
    Ngoài bể cá vàng, chiếc lồng sáo và những hộp dế, gia tài của tôi còn có
    một ngăn sách nhỏ. Đó là những cuốn sách do chính tay tôi mua bằng tiền xin
    mẹ hoặc tiền nhịn quà sáng. Trước đây, những cuốn sách của tôi đặt trong
    chiếc tủ chung ở phòng học của hai anh em. Nhưng từ khi có phòng riêng, tôi
    đem chúng về phòng mình. Anh Khánh chẳng ham thích gì chuyện đọc sách
    nên không hề ngăn cản hành động tư hữu đó của tôi.
    Ngăn sách của tôi không nhiều nhưng hầu như cuốn nào tôi cũng thích.
    Có những cuốn tôi đọc đi đọc lại nhiều lần mà vẫn không chán như "Đất rừng
    phương Nam" hay "Rô-bin-sơn Cơ-ru-xô".
    Từ khi có căn phòng riêng, mỗi buổi chiều tôi thường ngồi đọc sách trên
    chiếc bàn đặt cạnh cửa sổ. Tiếng gió thoảng, tiếng lá xào xạc và tiếng chim
    hót líu lo bên tai dường như khiến cho những trang sách sinh động hẳn lên và
    trong trạng thái êm dịu tuyệt vời đó, tôi tha hồ để cho trí tưởng tượng bay xa.
    Nhiều khi tôi đem sách ra cuối vườn ngồi đọc, túi không quên nhét theo
    mấy hộp dế để khi nào đọc sách chán, tôi lôi chúng ra khích chúng đá nhau
    và tận tình cổ vũ cho cả hai phía.
    Mỗi khi ra vườn, tôi thích ngồi bệt xuống trên cỏ, mặc dù không ít lần tôi
    bị Mẹ mắng về tội làm dơ quần áo. Nhưng không hiểu sao tôi không cưỡng
    lại được thói quen đó. Có lẽ trước đây trong những trường hợp như vậy,
    ngoại tôi chẳng bao giờ mắng tôi. Cho nên tới nay, hễ len lỏi giữa màu xanh
    cây lá, tôi như chìm đắm vào thế giới quen thuộc với những hương vị quen

    thuộc và thế là cánh mũi tôi hấp háy và tôi lại ngồi bệt xuống cỏ.
    Cũng có khi tôi ngồi đọc sách trên thành giếng mặc dù khi ngồi trên
    những tảng đá ẩm ướt rêu đó, tôi nhìn vào trang sách thì ít mà ngắm những
    bông khế dập dềnh trong lòng giếng thì nhiều. Mặt nước trong vắt được trang
    điểm bởi màu vàng của lá và màu trắng của bông khế với đường viền xanh
    rêu chung quanh đối với tôi cũng là một trang sách kỳ diệu không kém và tôi
    đọc chúng không chán mắt.
    Không những đọc sách dưới đất, tôi còn đọc sách ở trên trời. Đó là những
    lúc tôi nổi máu nghịch ngợm trèo lên cây ổi già, sách giắt nơi cạp quần, và
    sau khi chọn được một chạc ba chắc chắn, tôi ngồi tựa lưng vào thân cây,
    chân thõng lơ lửng trong khoảng không, giở sách ra đọc. Có hôm tôi ngồi vắt
    vẻo như vậy đến hàng giờ, vừa đọc sách vừa nhâm nhi vị chát của ổi non.
    Một điều may mắn đối với tôi là khu vườn phía sau với khoảng sân đằng
    trước không hề ăn thông với nhau do hai bên hông nhà đều bị bịt kín, không
    có lấy một lối đi nhỏ. Hông bên trái đụng ngay nhà hàng xóm, gần như chung
    vách, hông bên phải tiếp giáp với con hẻm. Nhờ vậy, cái không khí huyên
    náo ở phía trước không có cơ hội lây lan đến cuộc sống yên tĩnh của khu
    vườn và tôi mặc sức thả hồn theo những giấc mơ điền dã.
    Anh Khánh chẳng mê gì khu vườn. Ngày mới dọn đến, anh còn rảo ra
    vườn được mấy lần, nghiêng nghiêng ngó ngó. Sau một hồi lùng sục, anh
    phát hiện ra những chùm mận đầu mùa thưa thớt trên cao. Thế là anh hăm hở
    trèo lên và hái một lúc đến bốn, năm trái. Nhưng sau khi cho một trái vào
    miệng cắn thử, anh nhăn mặt tít cả mắt và vội ném tất cả những trái mận vừa
    hái ra xa.
    Tôi cười hỏi:
    - Chua hả?

    - Ừ, chua lè! Dòm bên ngoài, tao cứ tưởng chín!
    Nói xong, anh bỏ vào nhà một mạch. Từ hôm đó, tôi không thấy anh bén
    mảng ra sau vườn nữa. Anh thích chơi trong nhà hoặc trước hiên hơn. Chính
    ở đó, những chiếc xe của anh mới tung hoành được. Chúng không thể chạy
    trên những mặt đất lồi lõm, càng không thể chạy trên cỏ.
    Chỉ thỉnh thoảng, anh mới chạy ra vườn, chủ yếu để xem những trái mận
    đã chín chưa và bao giờ anh cũng quay vào với vẻ mặt thất vọng.
    Cũng như anh Khánh, ba mẹ tôi ít đặt chân đến mảnh đất phía sau nhà.
    Không phải vì hai người không quan tâm đến khu vườn nhưng mẹ tôi hiện
    nay đang bận rộn trong việc khai thác ưu thế của mặt tiền ngôi nhà trong việc
    kinh doanh. Việc chạy tới chạy lui chuẩn bị cho công việc làm ăn chiếm hết
    thì giờ của mẹ. Còn ba tôi, với tầm nhìn xa rộng của mình, thì tuyên bố rằng
    sắp tới ông sẽ cho đốn tất cả các loại cây vô bổ đang có trong vườn để thay
    vào đó các loại cây kinh tế hơn hoặc cũng có thể ông sẽ thực hiện những
    công trình xây dựng trên cái phần diện tích dự trữ đó. Và sở dĩ cho đến hôm
    nay, ba tôi chưa đả động gì đến khu vườn là vì ông đang còn phải tham khảo
    thêm ý kiến của bạn bè.
    Tôi đón nhận dự định khủng khiếp đó của ba tôi với nỗi đau khổ vô bờ
    bến. Đau khổ nhất là trong những vấn đề như thế này, một đứa trẻ con như tôi
    không được phép có ý kiến, nhất là những ý kiến có tính chất phản kháng.
    Trong những ngày đó tôi buồn bã như một con chó ốm. Trừ buổi sáng phải
    đến lớp, suốt thời gian còn lại trong ngày, tôi tha thẩn ở ngoài vườn. Tôi thì
    thầm trò chuyện với những chiếc lá, thông báo cho chúng biết số phận nghiệt
    ngã sắp xảy ra với khu vườn đồng thời an ủi chúng bằng một giọng sụt sùi cố
    nén. Đáp lại sự lo lắng của tôi, những chiếc lá khẽ cựa mình vung vẩy trong
    gió như muốn an ủi lại tôi bằng thứ ngôn ngữ rì rào của chúng. Điều đó khiến
    lòng tôi nhẹ nhõm được đôi chút.

    Trong khi cùng chờ đợi cơn ác mộng xảy đến, tôi và khu vườn càng ngày
    càng trở nên thân thiết. Chúng tôi gắn bó với nhau và hiểu ý nhau như những
    người bạn quen thân từ thời thơ ấu.
    Suốt một tháng trời sau đó, tôi vẫn sống trong tâm trạng phập phồng.
    Nhưng rồi nỗi lo âu mỗi ngày một giảm bớt khi tôi nhận thấy ba tôi vẫn chưa
    tỏ vẻ gì sắp bắt tay vào thực hiện ý định của mình. Có lẽ ông đang còn lưỡng
    lự trước khi quyết định dứt khoát sẽ cải tạo khu vườn theo hướng nào.
    Lúc này, đánh bạn với tôi ngoài vườn còn có con sáo thân yêu của tôi. Sau
    cái ngày tôi phát hiện ra nó đã kịp bắt chước những từ ngữ không đẹp đẽ gì
    của anh Khánh, tôi liền đem nó ra ngoài vườn và treo chiếc lồng trên cây khế
    cạnh giếng đá. Anh Khánh tức lắm nhưng không dám làm gì tôi vì sợ tôi nói
    lộ ra chuyện chửi thề của mình.
    Từ ngày con sáo ra đây, tôi dạy nó nói thêm được bốn câu mới "chào anh
    Kha", "chào anh Khánh", "đói bụng" và "khát nước". Con sáo của tôi học nói
    rất mau nhưng khổ nỗi nó không làm sao học được cách sử dụng những câu
    nói đúng chỗ, đúng lúc. Thấy tôi, có khi nó nói "chào anh Kha" nhưng lúc
    hứng lên nó lại "chào anh Khánh" khiến tôi tức điên lên. Cũng vậy, rất nhiều
    lần nó gào toáng lên "khát nước" làm như sắp chết khát đến nơi nhưng khi tôi
    vội vã đem nước lại thì nó ngó lơ đi chỗ khác y như muốn chọc quê tôi. Tôi
    đã cố gắng hết sức giảng giải cho nói hiểu khi nào thì nên nói câu này, lúc
    nào thì nên nói câu kia và trong những lúc đó, như để đáp lại sự kiên nhẫn
    của tôi, nó đứng yên lặng nghiêng đầu lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù tỏ vẻ
    hiểu biết khiến tôi cảm động và mừng rỡ vô cùng. Nhưng lần nào cũng vậy,
    sau khi giảng giải đến khô cả cổ, tôi bảo nó thực hành, nó lại nhìn tôi và hét
    lên vui vẻ "chào anh Khánh" làm tôi chán nản đến mức sau đó tôi chỉ ăn được
    có một chén cơm.
    Tuy vậy, tôi vẫn rất mến nó bởi tôi hiểu dù sao nó cũng chỉ là một con vật.
    Một con vật thì không thể nào buộc nó phải thông minh như con người. Thôi

    thì kệ nó, nó muốn nói gì thì nói, miễn đừng nói bậy là được rồi! Tôi nghĩ
    vậy và chẳng còn bứt rứt về chuyện nó kêu tôi là "anh Khánh" nữa.
    Độ rày, tôi phải đi học thêm mỗi tuần ba buổi chiều, vì vậy thì giờ tôi
    dành cho khu vườn ít hơn. Nhưng cũng chính vì vậy những buổi chiều còn
    lại, thời gian tôi ở ngoài vườn lâu hơn. Có khi tôi ngồi đọc sách đến sáu giờ,
    sáu giờ rưỡi, lúc ban ngày và ban đêm bắt đầu giao nhau và những dòng chữ
    trên trang sách không còn trông rõ nữa, tôi mới lững thững quay vào nhà.
    Bây giờ, những câu chuyện ma quái của anh Khánh không còn làm tôi sợ hãi
    nữa. Khu vườn đã trở nên thân thiết với tôi đến mức tôi hoàn toàn tin cậy nó
    và tôi nghĩ rằng nếu không sợ bị mẹ mắng tôi có thể nằm ngủ qua đêm trên
    những chiếc nệm cỏ ngoài vườn một cách thanh thảnh với nhiều giấc mơ đẹp.
    Vào một buổi chiều nọ, lúc đó có lẽ khoảng bốn giờ hay hơn một chút gì
    đó, tôi đang đi tha thẩn ở mé vườn phía bên nhà hàng xóm, mắt nhìn đăm
    đăm lên những tàng mít để xem thử có cái dái mít nào không, hái xuống
    chấm muối ăn chơi, thì bỗng nghe có tiếng sột soạt vọng lại từ mé vườn bên
    kia, phía con hẻm.
    Thoạt đầu tôi không để ý nhưng tiếng sột soạt cứ chốc chốc lại vang lên
    khiến tôi lấy làm lạ. Tôi bước tới một vài bước, kiễng chân lên nhìn xuyên
    qua kẽ lá và điều vừa trông thấy khiến tôi giật bắn người, suýt chút nữa
    miệng bật ra tiếng la hoảng.
    Đứng cạnh giếng là một con nhỏ lạ hoắc. Nó mặc bộ đồ bông, da ngăm
    đen, tóc ngắn ngang vai. Trông bộ dạng của nó, tôi đoán nó trạc cỡ tuổi tôi
    hoặc nhỏ hơn tôi một, hai tuổi gì đó. Sự xuất hiện bất thần củ...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách là cách trò chuyện với những bộ óc vĩ đại nhất của mọi thời đại.”

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS YẾT KIÊU- TP. HẢI PHÒNG !